Hiển thị các bài đăng có nhãn Simon Pegg. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Simon Pegg. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Star Trek BEYOND (2016) - Hành trình 50 năm vào dải ngân hà



Đầu tiên là ba vạn tám nghìn tỉ lần cảm ơn giời, cảm ơn bạn BTV bên báo đã đè mình ra bắt viết bài lịch sử Star Trek trước khi mình kịp ỉ ôi bắt nhân loại cho ra rạp xem bằng được :(((

Thứ hai là ối giời ơi :(((( Đây chính là cảnh giới fanboy viết kịch bản phim thường thấy trong cái-series-mà-ai-cũng-biết-là-Doctor-Who :((( Kiểu phim vừa hay ra rạp trúng dịp kỉ niệm 50 lịch sử Star Trek nên mỗi giờ mỗi phút trôi qua đều là một sự tribute đến TV Series năm 1956 ấy. Vì thế nên sau khi xem xong Star Trek Beyond thì mình phải nhao đi xem lại ngay Day of the Doctor để níu kéo thêm cái cảm giác tuyệt vời ấy ở lại bên mình lâu lâu thêm chút nữa.

Thề là trong" thực tại song song mới" Star Trek - hay còn gọi là phần reboot hay còn, được gọi là Kelvin Timeline (và bạn sẽ thấy cái tên Kelvin xuất hiện rất nhiều trong cả ba phần :v) dựa trên sự kính trọng mà J.J.Abraham dành cho ông của mình là Kelvin Henry (không phải anh Sịp đâu nhé), thì phần phim thứ ba này gần như làm mình muốn xem lại ngay lập tức sau khi ra khỏi phòng chiếu í (ngặt cái hết tiền :v). Mặc kệ ai có nói nó sa lầy vào sự mệt mỏi của chuỗi phim ba phần, mình vẫn dành cho nó sự yêu thích và kính trọng đặc biệt.

Mà hình như mùa hè năm nay là mùa hè của những phim hoài cổ thì phải :v. Nghe đồn "The Big F*cking Giant" a.k.a The BFG cũng sa đà vào lối kể kiểu chầm chậm hay có trong các phim ngày xưa mà thành ra khó theo dõi. Con Star Trek Beyond thì cứ làm mình nhung nhớ cái không khí của các phim khoa học viễn tưởng hồi phía giữa về cuối thế kỉ 20. Có hơi buồn một tí vì ngày nay những phim khai thác tương lai theo hướng Utopia thường bị cười cợt là trò trẻ con, và xu hướng hậu tận thế lại đang dần trở thành định nghĩa quen thuộc và dễ chấp nhận khi nói về chủ đề ấy; nhưng khi xem Star Trek, góc nhìn tích cực - tất nhiên đầy cổ điển của nó làm mình cảm thấy háo hức và được truyền cảm hứng kinh khủng ấy.


Nói đến đây lại spoil một tí nội dung =))))) Cái đoạn "classical music" cuối phim làm mình cười tí sặc.


Như các bạn đã biết =)))), biên kịch của Star Trek Beyond là Simon Pegg - người đồng thời cũng thủ mai Montogomery Scott và Doug Jung (cho ai muốn một chút sốc-không-sex, thì đây chính là anh đóng vai partner của anh lái tàu Hikaru Sulu =)))))) Sự tham gia của Simon Pegg trong vai trò biên kịch đã khiến Star Trek Beyond có thêm sắc màu mới. Và tất nhiên, vì là người viết kịch bản nên ổng đã "ăn gian" cho nhân vật Scott nhiều đất diễn hơn, để ảnh có thêm thời gian mà trình diễn stand-up comedy, lối tấu hài một người đã mang lại cho Pegg danh tiếng một thời. Scott xuất hiện nhiều hơn, đồng nghĩa với việc trong Star Trek Beyond, yếu tố hài hước trở nên rõ nét hơn so với hai phần trước đó. Thế nhưng yếu tố hài hước không khiến mạch phim bị loãng, hay nhạt nhoà, trái lại, nó là những khoảng nghỉ cần và đủ xen giữa những cao trào hành động xuất hiện dồn dập ngay từ những phút đầu phim.

Cá nhân mình nhận xét cốt truyện của Star Trek Beyond xúc tích, đủ chiều sâu và kịch tính để khán giả không kịp cảm thấy nhàm chán khi theo dõi trên màn ảnh - nhưng tất nhiên với điều kiện họ phải vượt qua được quãng 10 phút đầu phim cho giới thiệu nhân vật, và lồng ghép cả những kiến thức về kịch sử Star Trek từ những năm tháng xa lơ lắc. Phần mở đầu ấy được giới thiệu bằng giọng tự sự của Kirk, khá dài, sẽ khiến những bạn trẻ không quen thuộc với dòng phim bị hoang mang, nhưng vẫn đủ chi tiết và rành mạch để họ hiểu được vấn đề mà nhân vật chính đang phải đối mặt - như một câu thoại của nhân vật mình đã quên mất tên - rất dễ lạc khi đi trên một chuyến hành trình vô định.

Dễ dàng nhận thấy sự mệt mỏi và lạc lối ấy của Kirk trong nhật kí của anh - khi sự ổn định trở thành một nhịp sinh học nhàm chán, và ta bắt đầu nhớ đến một điều mà bản thân hiểu rõ ràng, nhưng không thể bật ra thành ý tưởng - những biến cố. Vấn đề của Kirk vẫn thế, sau ba phần. Anh là ai, và anh muốn là ai. Nhưng chỉ đến Star Trek Beyond, nó mới thực sự được bắt tay vào giải quyết, theo một cách rất tinh tế. Mọi thứ riêng lẻ, tưởng chừng như không có mối liên hệ về động cơ, nhưng tựu chung lại, đều xoay quanh việc giải đáp khúc mắc về tâm lý ấy của Kirk.

Cơ mà cái thứ thuyền trưởng gì lúc nào cũng chỉ chực bỏ tàu, giao quyền chỉ huy tàu cho hết thuyền phó lại đến hoa tiêu, và mặt thì chẳng bao giờ lành lặn cả =)))


Sau Kirk, các thành viên khác trong phi hành đoàn như Spock, Bones, Uhura, Sulu... đều không có những thay đổi đáng kể trong quan điểm, trong tâm lý hay cảm xúc. À quên, có Spock. Nhưng vì phần reboot tập trung "dìm hàng" anh theo hướng một người đàn ông cứng nhắc và vụng về với chỉ số EQ thấp thảm hại, nên những vấn đề tưởng chừng rất to tát nơi anh đều chả đi đến đâu cả. - Cái này thì mình không đồng tình lắm này.

Scott: Anh tặng bạn gái mình một khối thiên thạch nhiễm phóng xạ hả?
Spock: Nhưng mức phóng xạ của nó không gây nguy hiểm! Mức phóng xạ chỉ vừa đủ để ta dò ra nó.
Scott: Vậy hoá ra anh tặng bạn gái mình một thiết bị định vị từ xa!


Nói đến đây lại nhớ ra cả anh Sulu nữa T"T. Trong bài báo về lịch sử Star Trek mình có nói một đoạn khá dài về anh, nhưng cuối cùng bị cắt "xoẹt" một phát :(( Thôi để sau post lại vậy.

Hoá ra các nhân vật cũng thay đổi nhiều phết qua các phần.


Về mặt tinh thần, thì mình thích cái cách bộ phim được triển khai theo hướng "Nhân vật chính của bộ phim này là phi hành đoàn Starfleet" thay vì một mình Kirk hay bộ ba "bromance" Kirk - Spock - Bones. Không còn cái kiểu tất cả manh mối đều tập trung về Kirk và các nhân vật khác chỉ có nhiệm vụ giúp anh thu thập nó như trong Into the Darkness, Star Trek Beyond gửi gắm cho mỗi nhóm nhân vật một nhiệm vụ riêng biệt - giống như thể giao vào tay họ những mảnh ghép, bình đẳng với nhau về tầm quan trọng, về nội dung và vị trí của nó trong bức tranh lớn. Đây không còn là câu chuyện về một người anh hùng cứu cả phi hành đoàn của mình. Đây là câu chuyện về cả một phi hành đoàn đang trên con đường thực thi sứ mệnh của họ. Khám phá những vùng đất chưa ai đặt chân đến, và bảo vệ nhau như một gia đình.

Nếu Star Trek là series dài hơi độc đáo hơn cả so với con số hàng trăm những bộ phim du hành vào tương lai, thì Star Trek Beyond chính là phần phim độc đáo hơn cả so với hai phần còn lại trong series reboot. Và mình cũng đang ngóng chờ TV series mới sẽ ra mắt vào năm 2017.



Mình không rõ những cảm xúc đặc biệt của mình dành cho Star Trek có bị ảnh hưởng nhiều từ Doctor Who hay cái chết đột ngột của Anton Yelchin hay không, nhưng rõ ràng bộ phim đã khiến mình có những cảm xúc rất cụ thể - không phải kiểu ôi hay ghê ôi hay quá, mà nó là những khoảng rất riêng mà mình có thể đồng cảm cùng các nhân vật, và một tinh thần chung đủ khiến mình say mê và sẵn sàng đào bới lại 50 năm lịch sử.

Còn về người mà bộ phim được làm ra để dành tặng, ít nhất Anton Yelchin cũng đã có một màn trình diễn thật tuyệt vời. Cậu ấy đã khiến nhân vật Chekov "trưởng thành". Từ chỗ là chàng phụ lái, rồi cậu thợ máy lúc nào cũng cuống quýt cả lên, tới độ phá banh cả con tàu, Chekov đã trở thành một người đồng đội mà Kirk có thể tin tưởng, cùng anh chiến đấu trong những giờ khắc sinh tử, dù rằng về bản chất, anh vẫn là một người bi quan không thể tả. Đoàn làm phim đã xác nhận họ sẽ không cast diễn viên mới vào vai Chekov thay cho Yelchin. Mình nghĩ đó là một quyết định đúng đắn, vì không ai có thể thay thế được Anton trong việc khắc hoạ sự trưởng thành của một nhân vật - dù chỉ là một vai thứ, rõ nét trong cả diện mạo lẫn tâm hồn như anh.

Không nhắc đến chuyện buồn, hãy nói đến những điều vui hơn nằm ngoài khuôn khổ Star Trek Beyond. Có lẽ ít người nhận ra, nhưng trong phần credit cuối phim, John Cho đã được đưa lên đầu danh sách dàn cast thay vì Chris Pine hay Zachary Quinto =))) Mình không biết có phải do cả đạo diễn và một trong hai biên kịch là người gốc Á, hay có đến hai cái studio Tàu tham gia sản xuất phim này, hay chiến dịch đòi công bằng cho các diễn viên gốc á của John Cho đã thành công, mà tên anh trong khoảnh khắc đã "sáng nhất vũ trụ" =)) Âu cũng đáng mừng lòng =))))

Anh Phan



Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Absolutely Anything hay tai hoạ từ cái vẫy tay thần kì


Độc đáo và đầy bất ngờ, bộ phim hài đến từ xứ sở sương mù này sẽ mang đến cho bạn một trải nghiệm hài hước đầy mới lạ.

Có một quy tắc rõ ràng tại các phòng vé. Những phim dự đoán ăn khách hoặc đã ăn khách (trên thị trường quốc tế) sẽ có một lịch chiếu dày đặc, trải dài suốt các khung giờ đẹp, phòng chiếu lớn. Từ đó suy ngược lại, những bộ phim có lịch chiếu “tréo nghoe” vô cùng, suất chiếu thì lẻ tẻ, thời gian chiếu ngắn ngủn và thường được chiếu trước tiên ở các cụm rạp xa trung tâm thì rất có khả năng chỉ được nhập về để: 1) Thăm dò thị trường và 2) Lấp chỗ trống các giờ vắng khách.

Poster phim

Absolutely Anything với sự tham gia của Simon Pegg cũng không may lọt vào danh sách những phim một ngày ba suất chiếu vào những khung giờ buồn cười ấy. Khán giả đến rạp vào khung giờ dở dang, nhìn bộ phim như một trong các lựa chọn bất đắc dĩ hiện ra trên bảng giờ chiếu, rồi mua vé. Thế nhưng Simon Pegg và Absolutely Anything có cách của riêng mình để biến những lựa chọn đầy tính cưỡng ép kia thành một cuộc vui tưng bừng. Và giống như cái tên tiếng Việt của phim, Cầu được ước thấy, Absolutely Anything đã trụ lại được hai tuần giữa cơn bão của Inside Out, Hitman và một vài cái tên lớn khác.



Xin giới thiệu Neil “quyền năng” và chú chó Dennis

Khán giả khó tính ngay từ khi xem trailer của bộ phim đã có thể thấy Absolutely Anything khai thác cốt truyện một người đàn ông được ban tặng sức mạnh của Thượng Đế quen thuộc từ thời Bruce Almighty – bộ phim đã gắn liền nó với tên tuổi của Jim Carrey. Điều khác biệt trong câu chuyện lần này là sức mạnh của Neil Clarke (do Simon Pegg thủ vai) đến từ một hội đồng sinh vật trí tuệ cao hay thứ gì đó giống thế nằm bên ngoài vũ trụ, còn của Bruce đến từ một vị Thượng Đế thực sự. Và một điểm khác biệt nữa, nếu bạn thực sự quan tâm, Neil là người Anh, còn Bruce là một anh chàng Mỹ chính hiệu.
Bạn sẽ tự hỏi, khác biệt về nhân vật thôi thì có liên quan gì đến nội dung phim không? Đáp án là có. Rất nhiều.

Neil Clarke là một giáo viên trung học. Anh được phân công phụ trách một lớp toàn học sinh cá biệt thích làm tất cả mọi việc trong lớp – trừ việc học. Công việc làm anh chán ngán, thầy hiệu trưởng làm anh chán ngán, sự lè phè vô tổ chức của anh làm anh chán ngán, anh bạn đồng nghiệp giáo viên dạy Hóa cũng làm anh chán ngán… Chỉ duy có cô hàng xóm xinh đẹp ở tầng dưới là khiến Neil cảm thấy cuộc đời mình có chút hương vị. Đời Neil chắc hẳn sẽ đều đều trượt dài tới kết như thế nếu một ngày kia anh không đột ngột được ban cho năng lực đặc biệt biến mọi thứ anh muốn thành sự thực chỉ bằng một cái vẫy tay.
Không hề biết đến lời trăn trối kinh điển cha nuôi của chàng Người Nhện Peter Parker thốt lên trước lúc qua đời: Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao, Neil cùng cái vẫy tay đầy quyền năng của mình bắt đầu công cuộc làm rối tung cuộc sống của chính anh và những người xung quanh mình.


Simon Pegg trong vai Neil Clarke và Neil Clarke trong vai Enstein

Absolutely Anything là một bộ phim dễ thương, và duyên dáng. Thưởng thức bộ phim này, bạn sẽ không phải nhăn mặt vì những màn ói mửa hay “sản phẩm thừa” tung tóe khắp nơi cùng những tình tiết bị dàn dựng cường điệu một cách lố bịch hay bất cứ thứ gì thường thấy làm bạn cười sặc sụa. Bộ phim này là chính nó, mọi thứ đều ở mức bình thường, ít nhất là “bình thường” trong tầm quan sát của các nhân vật chính. Nhưng sự bình thường ấy bản thân nó đã là thứ bất thường mang nét hài hước châm biếm sâu sắc, tự động khiến bạn bật ra tiếng cười mà không cần một cọng lông vũ cù dưới bàn chân.


Người ta khó mà kìm được tiếng cười khi thấy Simon Pegg trong cái bộ dạng nhức mắt này

Chúng ta có một hội đồng sinh vật trí tuệ cao luôn băn khoăn vì lí do gì mà các giống loài luôn giới thiệu dân tộc mình trong bộ dạng khỏa thân, coi đó là biểu hiện của sự thấp kém trong khi chính họ là bốn sinh vật trần truồng ngồi quanh một màn hình điện tử, gọi nhau bằng những cái tên ẽo uột của người Trái Đất mà chính họ cũng không hiểu. Chúng ta cũng có một anh chàng Neil nọ tự hào vì đã biến chú chó của mình thành một “sinh vật có trí thông minh”, để rồi đần mặt ra hết lần này đến lần khác khi nhận ra mình rốt cuộc cũng chẳng thông minh lắm… Mượn danh một nền văn minh phát triển cao hơn hay tự nhận mình giỏi hơn, khỏe mạnh hơn, ưu việt hơn, thậm chí chỉ là… đẹp hơn kẻ khác để phán xét họ, buộc họ tuân theo những ý muốn cá nhân của mình là một vấn đề không còn mới. Nhưng sự cũ mòn ấy đã được che giấu khéo léo và hé lộ nhịp nhàng trong suốt chiều dài bộ phim. Để đến khi khán giả thốt lên tiếng “Ơ” ngỡ ngàng, thì họ đã chẳng còn đường lui nữa. Họ đã bị cuốn vào bộ phim, không thể trốn thoát.

Cộng đồng sinh vật trí tuệ bậc cao và… ở truồng

Tất nhiên khi trong một bộ phim có xuất hiện một cuộc tình, thì băn khoăn của khán giả phần lớn sẽ nhằm vào việc giải đáp thắc mắc cuối cùng cặp đôi ấy kết cục sẽ ra sao. Phải nói trước là các nhân vật sẽ nhận được thứ họ xứng đáng. Nhưng để chạm được tay vào phần thưởng ấy, thì trước hết họ phải tìm cách sắp xếp lại tất cả những hỗn độn do mình gây ra trước đã.
Sau vô số những cái phẩy tay “vô tình” và “hữu ý”, cố gắng sửa chữa mọi thứ hay chỉ đơn giản là cho có vẻ có trách nhiệm với thế giới này (trước khi trượt dài trong ham muốn của bản thân), Neil kẹt lại trong mớ bòng bong do chính mình gây ra, loay hoay tìm cách thoát thân mà không được. Và chỉ đến khoảnh khắc này của bộ phim, người xem mới được chứng kiến một màn “tình cảm” thực sự – đủ chiều sâu cảm xúc để khiến họ nhớ mãi, đủ căng thẳng để khiến họ chau mày, và cũng là pha hài hước cuối cùng trước khi bộ phim khép lại.


Mối “quan hệ tay ba” rắc rối trong phim

Như người ta nói, người ngoài cuộc luôn có những đánh giá khách quan hơn về một vấn đề, nếu bạn đang gặp phải một vấn đề khó khăn, ví dụ như Neil với thứ tưởng là quyền năng hóa ra lại là gánh nặng, thì bạn sẽ làm gì? Đáp án của Absolutely Anything là: thay vì cố tìm đường từ bên trong, hãy nhờ ai đó bên ngoài giúp bạn. Anh chàng Neil đi đến quyết định trao quyền năng của mình cho người “có vẻ sáng suốt hơn”.  Ơn trời, anh đã có một quyết định đúng đắn và lớn lao đầu tiên sau 80 phút hỗn loạn.

Trong một đoạn phỏng vấn ngắn, khi được đặt câu hỏi nếu thực sự sở hữu quyền năng cầu được ước thấy chỉ trong một cái vẫy tay, anh sẽ muốn tặng nó cho ai, và lí do của lựa chọn ấy, nam diễn viên Simon Pegg đã không ngần ngại trao nó cho vợ mình. “Bởi cô ấy là người sáng suốt, và cô ấy sẽ biết mình phải làm gì với nó” – đó là lí do của Simon, và có lẽ là tất cả chúng ta sau khi đã tự phá tanh bành cuộc đời chính mình. Còn với chàng Neil, dù có là bất cứ lí do gì, thì ít nhất tương lai của anh và cả nhân loại đã được bảo đảm sau sự lựa chọn ấy. Tất nhiên, vẫn phải chú thích, theo một cái cách chả ai ngờ đến.


Vai diễn chú chó Dennis đánh dấu lần xuất hiện cuối cùng của nam diễn viên Robin Williams trên màn ảnh

Luôn có thứ gì đó để liên tưởng, mọi thứ đều có ẩn ý sâu sa, tiếng cười không chỉ cất lên dành cho những nhân vật khốn khổ đang loay hoay trên màn ảnh, mà sẽ theo chân khán giả ngay cả khi bộ phim đã kết thúc, trở thành một phần góc nhìn của họ đối với thế giới xung quanh… Absolutely Anything đã mang đến cho khán giả thấy nét đặc trưng trong những màn tấu hài kiểu Anh – vốn còn khá lạ lẫm với khán giả Việt. Một kiểu tấu hài dễ gây nghiện với những ai đã từng thưởng thức nó.

S. Icarus