Sau cú flop lật mặt mang tên Alien: Covenant hồi tháng Tư vừa rồi, thì mình thực sự không nghĩ là trong năm 2017 này sẽ có phim sci-fi nào đủ sức vực mình dậy khỏi vực sâu u ám mang tên "flop lật mặt" nữa.
Nhưng đấy là câu chuyện xảy ra khi dư âm của LIFE vừa kịp tan hết và Valerian and the City of a Thousand Planets mới chỉ là một đoạn trailer ngăn ngắn.
Tối hôm nay, sau khi xem xong Valerian and the City of Thousand Planets, mình chỉ có thể thốt lên rằng: VÀ CON TIM ĐÃ VUI TRỞ LẠI!
Mình yêu phim này phát cuồng :))))
Dù so với những gì mà Luc Besson - đạo diễn của phim đã làm được trong những thập kỉ trước, thì bộ phim sci-fi này có vẻ vẫn chưa tới được cái độ mà nó phải tới - cho xứng với những người anh chị của nó chả hạn, thì đây vẫn là một bộ phim mà bạn có thể tận hưởng nó một cách trọn vẹn về cả hai mặt nghe - nhìn. Mình ghét phải nói những điều mà những người khác đã nói đi nói lại, nhưng chính thế - Valerian and the City of a Thousand Planets chính là một giấc mơ siêu thực và rực rỡ sẽ nuốt chửng bạn vào trong lòng nó ngay từ khoảnh khắc đầu tiên khi bộ phim bắt đầu.
Mọi thứ, từ những gì yên bình nên thơ, cho đến những thứ bầy hầy lớp nhớp nhất trong bộ phim này, đều tìm được cách thức của riêng nó để trở nên thật rực rỡ, thật lấp lánh, và khiến bạn phải thốt lên "UẦY!". Trải nghiệm thực sự của mình chính là có nhiều lúc chóng mặt muốn ói cả Coca (mình xem 3D, lại càng nhân thêm phần bá đạo của trải nghiệm) nhưng mắt vẫn không thể rời khỏi màn hình, vì sợ lỡ mất một khoảnh khắc của những thứ tuyệt đẹp ấy.
Phản ứng của mình với phần hình ảnh của Valerian and the City of a Thousand Planets nó cũng giống như hồi đi xem Star Trerk: Into the Darkness - lần đầu đi xem 3D xong quyết ngồi đến hết credit để nhìn ngắm cho thỏa khung cảnh vũ trụ trong phim, kết thúc là bị nhân viên rạp chiếu đèn vào mặt vì tưởng mình đã chết ngắc trên ghế :))) Chỉ khác là hồi Into the Darkness là do "sốc văn hóa", còn lần này là vì sốc ý tưởng :))) Từ những người Pearl cho tới Bubble, từ đống nhân vật phụ đầu phim cho tới những con robot ở cuối phim, từ bối cảnh bầu trời với những đám mây kẹo bông ở đầu phim cho tới đàn quái thú dưới biển lúc Laureline đi tìm Valeriam, thực là không tìm được điểm nào để chê trách.
Và có lẽ vì phim đẹp như một cô hoa hậu, nên để tiết kiệm cho khán giả một phần sức lực, cốt truyện phim của Valerian and the City of a Thousand Planets lại quá chân phương. Mọi thứ đi từ A đến B, từ nguyên nhân tới kết quả theo một đường mà loài ngựa có lẽ còn phải ghen tị vì ruột của chúng nó cũng chẳng thẳng được đến như thế =))) Theo cá nhân mình, thì chất lượng của kịch bản Valerian and the City of a Thousand Planets chỉ nằm đâu đó ở tầm chấp nhận được, và hơi "cổ điển" - nếu từ cổ điển được diễn xuôi là những bộ phim cũ cũ thỉnh thoảng vẫn được chiếu lấp chỗ trống trên Cinemax vào cái thời mà nó còn chưa phải Max by HBO.
Nhưng lối ví von này tuyệt đối không nhằm mục đích chê trách nội dung phim kém chất lượng. Nó đơn giản, nhưng mạch lạc và thành công trong việc dẫn dắt khán giả đến chính xác nơi họ cần phải đến, thay vì để lạc mất họ, hay một vài nhân vật trong phim, ở đâu đó giữa hành trình. Và quan trọng nhất, nó đủ dễ theo dõi để khán giả, khi mắt đang hoa lên vì những thứ tuyệt đẹp trên màn hình, vẫn đủ nắm bắt được cốt truyện.
Điều duy nhất mình cảm thấy không hài lòng với kịch bản này, nếu tạm bỏ qua diễn xuất của các nhân vật (cái này sẽ viết ở đoạn dưới) hay việc các bác Trung Quốc (lại) lấy quyền nhà đầu tư mà làm lố ra, chính là việc phim thiếu đi sự phản biện. Nếu coi cả bộ phim là một phiên tòa luận tội Nhân-vật-nam-ăn-cà-rốt (tạm thời mã hóa như thế để các bạn chưa xem không bị spoil =))) Mà thực ra là spoil rồi =)))), thì dường như anh ta đã mất đi quyền được tự bào chữa - chứ chưa nói tới chuyện gọi luật sư. Hết nhân chứng rồi lại tới "công tố viên" kể hết tội này đến tội kia của anh ta, lôi từ bằng chứng này đến bằng chứng khác, nhưng tuyệt nhiên anh ta chẳng có lấy đôi câu cho ra hồn để tự biện minh cho mình, ngoài một cái lí do mà nói ra còn bị ghét cho thêm.
Tất nhiên đây là một điều tất yếu, vì xuyên suốt một bộ phim mà các nhân vật ai nấy chiều sâu tâm lí dày chỉ vừa bằng một tờ giấy bay bay, thì không thể nào tự dưng mọc ra một ông nhân vật quá nhiều góc cạnh được. Cơ mà mình vẫn mong mọi thứ diễn ra nhiều day dứt hơn một tí. Nhưng thực ra, chính cô gái mong đợi sự day dứt ấy chính là người đã thở phào khi mọi thứ khép lại một cách dịu êm nơi biển xanh cát trắng :))) Đúng là chẳng biết đâu mà lần :v
Lại nói về biển xanh cát trắng. Mình đã nghĩ tên phim nên chăng hãy sửa thành Valerian và câu chuyện tán gái qua 1000 hành tinh thì hơn :))) Thật là mệt mỏi vì mối tình gà bông của hai anh chị :))) Nhưng mặt tích cực của vấn đề, là cái sự ỡm ờ ấy của hai anh chị vẫn dễ nuốt trôi hơi cái chuyện tình sống sượng của anh Tôm Cui với chị nữ chính trong The Mummy mới ra rạp vào tháng trước. Chỉ được mỗi cái nết đấy, chứ còn đâu em thấy các anh các chị đều củ chuối như nhau cả. Chưa kể anh với chị, cứ ở với nhau xong bắt đầu tình cảm mùi mẫn là sẽ có những đoạn hội thoại đúng chất ôm cua không cần lề luôn :v
Dane DeHaan trong phim này đã mở ra một kỉ nguyên mới cho các nhân vật nam chính hành động. Không cần quá cao, không cần quá đô con, cũng không cần phong trần lãng tử. Anh chỉ cần cao vừa chạm đỉnh đầu bạn đồng hành/bạn gái mình, thể hình cũng chỉ cần vừa bằng với chị ý, với một khuôn mặt lúc nào cũng đần ra như vừa bị tẩn cho một trận =)))) Mới nhìn chưa quen trông sẽ kiểu hèn hèn nhưng thực ra anh mới là nam chính với khả năng dời non lấp bể (chứ tuyệt nhiên không phải cái anh kĩ thuật viên mặt hoa da phấn cao to đẹp giai trong phòng chỉ huy =)))))).
Còn về phần Cara Delevingne, thì mình nghĩ cổ đã gặp may khi vào vai Laureline. Tất nhiên mình thấy được nỗ lực của Cara trong việc cải thiện khả năng diễn xuất. Nhưng giá mà sự tiến bộ trong diễn xuất diễn ra suôn sẻ được như quá trình thay đổi ngữ điệu từ Anh-Anh sang Anh-Mỹ của cô nàng. Vẫn một kiểu khuôn mặt thời trang thiếu linh hoạt đến nhàm chán, nhưng được sự lầm lì ngoài lạnh trong nóng của Laureline đỡ lại. Trường hợp của Cara - được nhân vật cứu lại diễn xuất có vẻ hơi trái ngược với cả bộ phim: được phần hình ảnh tuyệt vời nâng đỡ cho nội dung không quá vượt trội. Nhưng tóm lại, là "đôi lứa xứng đôi" - cả nhân vật và bộ phim.
Được biết, ngoài Valerian and the City of a Thousand Planets, anh đẹp và chị ngầu còn cùng nhau xuất hiện trong một phim khác cũng ra năm nay là Tulip Fever đóng chung với Alicia Vikander. Mình thực sự tò mò muốn biết, là ngoài hình ảnh couple trai hư - gái tsundere ra, thì hai anh chị còn tạo ra được thêm kiểu kết hợp nhân vật nào nữa =))
Kết luận lại, sau một bài viết rất dài và lan man nhiều chủ đề, Valerian and the City of a Thousand Planets là một phim mà bạn có thể yên tâm thưởng thức mà không phải lo ngại quá nhiều về chất lượng (cứ giả vờ không nghe thấy mấy tiếng Trung vang lên như chưởng Tàu trong phim đi nhé). Và trên đà tấn tới, xem xong phim này hãy về tìm xem The Fifth Element (Nguyên tố thứ năm) để thấy trai anh hùng, gái thuyền quyên nó thực sự là như nào nhé :))))
- Cà -

Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóa